Manage your Blog

¡Create your blog now! Easy and Free

where the love begin?

Archive: September 2007

nhật kí lộc vừng

doantuyen_uct 15/09/2007 @ 15:20

y à, Đã bao ln mình nói li chia tay ri y nhỉ? Chia tay mà vẫn ở bên nhau, vẫn hẹn hoc và thổn thức… câu chuyện thì lúc nào cũng cứ dài, dài mãi cứ ngỡ như không bao giờ có hồi kết thúc. Nhiều lúc tớ tự hỏi - ngày xưa khi chưa biết tình yêu là gì – hai người nói chuyện sao mà nhiều thế cả ngày, cả tháng, cả năm thậm chí cả đời cũng không hết chuyện? Giờ tớ có lẽ đã hiểu điều đó khi đi bên ấy, thủ thỉ với ấy như chú chim non biết nói những ngày đầu…

Buồn ấy nhỉ? Chia tay rồi mà sao bọn mình vẫn cứ gặp nhau, vẫn nói với nhau nhưng câu chuyện không đàu không cuối của những kẻ đang yêu? Hụt hẫng nhất là những lần tớ chào ấy để chạy vào khu KTX vì 10 giờ 30 phút là đóng cửa…Câu chuyện vẫn còn đang dở dang! Tớ biết ấy buồn khi tớ bảo “ vậy thôi nhé! “ nhưng biết làm sao được ấy nhỉ? Ừ vậy thôi…”

Khép vội dòng nhật kí, long nó ngổn ngang, sao lúc nào nó cũng chỉ viết được một lúc rồi kết thúc cụt ngủn như thế nhỉ? Ừ vậy thôi! Thật là buồn cười! Hoa lộc vừng trải dài một dải đỏ hồng như lễ hội hoa đăng dọc bờ song.

…Tan trường, hai đứa thường kéo hau ra song bắt rép, bắt tôm nhưng kì thực là để ngắm nhìn dải lụa đỏ hồng ấy của lộc vừng trải dài vô tận.

Sau này bình rải lộc vừng đưa nguyên về làm dâu nhà Bình nha! Nhất định sẽ dài và đẹp hơn thế này nhiều Nguyên ạ!

Câu nói từ ngày xưa ấy cứ theo nó mãi đến tận bây giờ khi nó đã là một co sinh viên Tài chính năm thứ ba…Bình ngỏ lời vào một nagỳ thật đặc biệt – ngày nó yêu nhất trong năm - -ngày thành lập đoàn 26/3. Thế mà cũng khá lâu rồi nhưng sao nó vẫn thấy ngập ngừng? Phải chăng đó chỉ là tình cảm ngộ nhận của hai đứa trẻ hả Bình? Tư nhiên nó thấy tiếc ngày xưa, cái ngày xưa đẹp đẽ và trong veo quá! Nó nhớ tiếng cười vấnh mắt reo vu của bình khi nó nói giọng Nghệ Tĩnh trọ trẹ không rõ tiếng bởi giọng nó lai giữa miền Trung và miền Nam. Nó nhớ ngày giáp tết năm ngoái hai đứa đi chợ tết muộn vì mải đứng trên cầu ngắm lộc vừng xuô dòng. Hôm đó bình mang năm nai chuối đi bán hộ cho bà chỉ được có ba ngàn đồng khiến cho cả hai dở khóc dở cười…Bình ơi! Sao giờ Bình khác quá? Học Giao Thông căng thăng đến vậy sao? bận rộn đến thế sao? Dến nỗi cả một nụ cườithật tươi theo ánh mắt nhìn tha thiết của ngày xưa Bình không dành cho tớ được sao? Bình thật xa rồi dẫu hang ngày vẫn gặp, vẫn nói những câu chuyện không đàu không cuối…

Ừ thôi nhé bọn minh suốt đời làm bạn.

Tơs đã biết là mìn không nên đến với nhau, tụi mình đã biết trước là không đến với nhau được và Nguyên cũng đã nói là Bình chỉ cần coi Nguyên như mộy người bạn cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn trong cuộc song thôi mà. Thế nhưng cả Bình và nguyên đèu không giữ được lời hứa để bây giờ chia tay như những người yêu nhau? Ừ vậy thôi, bọn mình chia tay tình yêu thật nhé nhưng liệu tình bạn còn giữ được không?

Thứ bẩy, nó trở về với dòng song La thăm nội nhưng thực chất là để tránh cái cảm giác xa lạ khi đối diện với Bình. Lộc vừng mùa này không còn trôi nữa…Con đâu thảm lộc vừng đỏ hồng dài bất tận để bình đón Nguyên về làm dâu hả Bình? Không biết Bình có nhớ Nguyên không nhỉ? Hà Nội trở lạnh rồi, Bình nhớ mặc áo ấm nha.

Nguyên đã phải cố nén nhưng giọt nước mắt chực rớt xuống trong tiếng cười thật bình thản và hồn nhiên đã được tập trước: “ Vậy thôi, Bình nhé! bọn mình suốt đời làm bạn “. Dù Nguyên biết và hiể rằng bọn mình chẳng bao giờ là tình bạn theo đúng nghĩa như ngày xưa bởi trái tim Nguyên vẫn còn yêu Bình. Dòng sông vẫn lững lờ trôi theo niềm thương nhớ của đôi bạn trẻ ngày xưa: Nguyên thấy nhớ Bình đến kì lạ, và có lẽ nơi giảng đường thân quen hai đứa thường học chung có một người vẫnđang lo lắng cho Nguyên.

Dòng tin nhắn của Bình làm nó giật mình, nhưng có lẽ không ngạc nhiên lắm! “ nhìn dòng mãi dòng sông mà không thấy lộc vừng sao, cô bé? Nguyên phải đợi Bình về rải thảm mới có, đồ ngốc ạ! Dù sao thì thì Tài chính vẫn yêu Giao thông nguyên hè? Giao thông yêu Tài chính mãi mãi…”

“ Giao thông yêu Tài chính mãi mãi ”. liệu dòng nhật kí này có còn kết thúc cụt ngủn nữa không Bình?

( báo nội bộ Đại học giao thông vận tải Hà nội )